Tiên Hà Phong Bạo

Chương 11: Đột phá nhị trọng. (2)

Thế nhưng phối hợp với bí quyết thổ nạp tầng hai, Từ Huyền không gặp phải khó khăn quá lớn, cuối cùng nhất nhất hoàn thành những động tác này.

Thế nhưng muốn hoàn thành tất cả động tác đệ nhị biến một cách liền mạch thì có chút khó khăn.

Dù cho ý thức trong không gian của hắn đã sớm hoàn thành đệ nhị biến.

Từ Huyền luyện đến khi mồ hôi nhễ nhại khắp thân thể, xương sống thắt lưng đau cứng.

Chỉ là sau khi phối hợp các bị quyết, thân thể lại sản sinh ra biến hóa huyền diệu. Những động tác này thúc đẩy thân thể sản sinh một ít biến hóa, kích thích tiềm năng của thân thể.

- Tiếp tục!

Ánh mắt Từ Huyền kiên định, không dừng chút nào.

Con đường của cường giả nhất định phải nỗ lực vô số gian khổ và mồ hôi. Cho dù hắn có ký ức cường đại của kiếp trước nhưng nếu không nỗ lực gì thì đừng mong nhất phi trùng thiên, điều này không khác gì người si nói mộng.

Công phu không phụ lòng người.

Rốt cục, mãi cho đến đêm khuya.

Các chỗ tương liên giữa đốt ngón tay trên thân thể Từ Huyền dưới sự dẫn dắt của cơ thể mềm dẻo bắt đầu dùng một phương thức đáng sợ kinh người nhanh chóng vặn vẹo.

Thân thể và tứ chi của hắn cùng với nhiều bộ vị khác cùng lúc làm ra động tác không thể tưởng tượng được, nhanh chóng quán thông với đám động tác kia.

Nghiễm nhiên trong lúc đó, dường như có gì đó vừa được thông suốt, trong sát na hình thành một dòng nước dâng trào mang đến sinh cơ liên miên bất tận.

Toàn bộ bí quyết chữ Chiết bị Từ Huyền lưu loát đánh xong, nhẹ nhàng vui vẻ như mây trôi nước chảy.

Từ Huyền hoàn toàn dung nhập vào ký ức kiếp trước, chìm đắm vào cảnh giới vong ngã.

Sau thức cuối cùng của đệ nhị biến, hắn cong người lại thành một đường cong cực hạn, thân thể uốn lượn hung hăng đánh bật một tảng đá hơn mười cân.

- Phanh!

Trong bóng đêm truyền đến âm thanh vang động, tảng đá hơn mười cân bị ném bay ra xa đập lên một cái cây lớn, chấn lá rụng lả tả.

Từ Huyền chỉ cảm thấy một cỗ dòng điện mạnh hơn trước mấy lần chảy quanh người như dòng nước ấm, hầu như xuyên qua tất cả các bộ vị của thân thể.

Chỉ trong thoáng chốc, hắn cảm giác khí huyết toàn thân chợt dâng trào, tinh thần phấn chấn hẳn lên, phiêu diêu như tiên.

Khí huyết tinh thần trên dưới toàn thân dâng cao, trong khoảnh khắc tựa hồ đánh tan một lỗ hổng, thăng hoa siêu việt dĩ vãng.

Hô!

Từ Huyền đứng thẳng lại, khuôn mặt đầy mồ hôi, hưng phấn hét lên: thành công rồi!

Hắn trừng mắt nhìn bốn phía, cảnh vật ban đêm dường như rõ ràng hơn trước đây một ít.

Tiếng gió thổi bốn phía, tiếng lá rụng xào xạc, tiếng bước chân nho nhỏ từ xa dường như đều quanh quẩn bên tai.

Hắn nhất thời đừng ngốc lặng tại chỗ.

Trong mơ hồ, Từ Huyền cảm giác chính mình đột phá một gông cùm xiềng xích!

- Chẳng lẽ là…

Trong bóng đêm nhàn nhạt, ánh mắt thiếu niên hữu thần, hai tay mơ hồ run run đứng lên, có một loại hưng phấn và chờ mong khó miêu tả tràn khắp khuôn mặt.

Tim Từ Huyền đập nhanh hơn, những biến hóa trước mặt này khiến hắn nảy sinh một suy đoán:

Luyện thể nhị trọng!

Lẽ nào nhiều năm nay không thể tiến thêm lại đột phá một tầng này?

Để nghiệm chứng suy đoán của chính mình, Từ Huyền tìm hòn đá hơn mười cân kia, hít sâu vào một hơi, trong mắt tản mát thần quang, mơ hồ có vài phần khí thế bức nhân.

Hô… ba!

Chợt, hắn đánh nhanh một chưởng xuống khối đá này.

- Thình thịch!

Trong đêm tối truyền đến âm thanh trầm muộn, mảnh đá vỡ văng khắp nơi, mơ hồ còn pha thanh âm đá nứt thật nhỏ.

Từ Huyền ngưng mắt nhìn lại, trên tảng đá có in vết song chưởng, lúc này có một đạo chưởng ấn rõ ràng bên trên, còn có vài vết nứt…

Nhớ kỹ lại lúc trước tại thương bệnh, lấy lực lượng của Từ Huyền đánh một chưởng xuống tảng đá nhiều nhất lưu đánh ra vài miếng đá vụn, đừng mơ tưởng lưu lại chưởng ấn, càng đừng nói là vết nứt.

Hai chuyện này khác nhau rất lớn, giống như lực lượng chênh lệch giữa thiếu nhi và tráng hán vậy.

- Luyện thể nhị trọng… ta đã đạt được rồi..

Thân thể Từ Huyền hơi run rẩy, trong lòng sôi trào nhiệt huyết!

Từ Huyền có một loai cảm giác không thực trong lòng.

Người trong thôn đạt được luyện thể nhị trọng đa phần đều là người trưởng thành. Thường thường từ mười tám tuổi trở lên, hoặc là sau hai mươi tuổi trải qua tu luyện gian khổ mới có thể tấn chức luyện thể nhị trọng.

Mà năm nay Từ Huyền còn chưa đến mười sáu tuổi.

Thành tựu như vậy đối với luyện thể phàm sĩ đã là vô cùng ưu tú.

Ngoại trừ gia đình giàu có, giống như tam đại gia tộc trong Dương Mẫu thôn, sở hữu bí quyết hoàn chỉnh cùng với linh dược phụ trợ ra mới có thể đào tạo ra được luyện thể nhị trọng ở tuổi này, thậm chí còn đề thăng số lượng nhân tài.

Không thể nghi ngờ, số phận Từ Huyền đã chuyển biến bắt đầu từ giờ phút này.

Vào ban đêm, sau khi hưng phấn một lúc, Từ Huyền mới tiến nhập vào mộng đẹp.

Vào lúc này, tiến nhập vào ký ức tinh hải, bỗng nhiên hắn phát hiện ra ngôi sao sáng sủa nhất chợt khuếch tán một vòng quang mang.

Phụ cận ngôi sao còn có vô số tinh sa thật nhỏ, tất cả đều là mảnh nhỏ ký ức.

Tâm thần dung nhập vào trong đó, Từ Huyền phát hiện càng nhiều cảm ngộ ký ức, thậm chí tình cảm nhân sinh dung nhập vào trong đầu.

Mảnh nhỏ ký ức của thiếu niên kiếp trước trong môn phái sở hữu trăm năm khó gặp, sau lại kiên trì tu luyện bí quyết luyện thể không có tiền đồ.

Sư huynh đệ đồng môn sau khi tới thất trọng, bằng vào thiên phú linh căn lục tục tiến vào hàng ngũ tiên sĩ. Còn thiếu niên kia vẫn trùng kích luyện thể bát trọng, cửu trọng, thậm chí là thập trọng hư vô mờ mịt trong truyền thuyết.

Vì thế, sư huynh đệ đồng môn đều cười nhạo hắn không ngớt, chê hắn thật khờ dại.

Kiếp trước chính mình thích Lỵ sư muội đồng môn, xinh đẹp như tiên thiên, hai người lại tâm đầu ý hợp khiến sư huynh đồng môn ghen ghét, đã từng phát sinh vài lần tranh đấu qua.

Trong mộng cảnh lẻ loi thậm chí bao hàm cả một mối tình của kiếp trước.

- Hô!

Hấp thu hết những ký ức này xong, đột nhiên Từ Huyền có chút cảm ngộ trong lòng.

Tính cách thiếu niên kiếp trước và Từ Huyền đời này có chút tương tự nhau. Ví dụ như chuyện hạ quyết tâm, sẽ không buông tha chút nào, kiên trì làm không ngừng.

Bạn đang đọc truyện tại

Truyện YY

- http://truyenyy.com

Sáng sớm ngày thứ hai, dưới ánh mắt vô cùng kinh ngạc của Từ mẫu và Huệ Lan, Từ Huyền đeo giỏ bước ra khỏi nhà.

Có ký ức kiếp trước cùng với Linh Phương phổ ngọc giản hỗ trợ, Từ Huyền muốn lên núi kiếm một ít linh tài.